Blog

NHỮNG DI SẢN THẾ GIỚI Ở THỤY ĐIỂN

Thụy Điển, quốc danh hiện tại là Vương quốc Thụy Điển, là một vương quốc ở Bắc Âu giáp Na Uy ở phía Tây và Phần Lan ở phía Đông Bắc, nối với Đan Mạch bằng cầu Oresund ở phía Nam, phần biên giới còn lại giáp biển Baltic và Kattegat. Với diện tích 449964 km2, Thụy Điển là nước lớn thứ 3 trong Liên minh châu Âu, với dân số 9,4 triệu người. Thụy Điển có mật độ dân số thấp với 21 người/ km2 nhưng lại tập trung cao ở nửa phía Nam của đất nước. Khoang 85% dân số sông ở thành thị và theo dự đoán là con số này sẽ tăng dần vid quá trình đô thị hóa đang diễn ra. Thủ đô cuả Thụy Điển là Stockholm, đây cũng là thành phố lớn nhất nước, thành phố lớn thou hai là Goteborg với dân số khoảng 500.000 người 900.000 người trên tổng vùng. Thành phố lớn thứ ba là Malmo với dân số khoảng 260.000 người và 650.000 người ở tổng vùng.
 

Đất nước Thụy Điển độc lập và thống nhất nổi lên vào thời Trung Cổ, vào thế kỷ 17, Thụy Điển mở rộng lãnh thổ vào tạo nên Đế quốc Thụy Điển. Nữa phía Đông của Thụy Điển, Phần Lan ngày nay, rơi vào tay Đế quốc Nga năm 1809. Cuộc chiến tranh cuối cùng Thụy Điển tham gia trực tiếp vào năm 1814, khi Thụy Điển sử dụng quân sự ép Na Uy nhập vào Liên minh Thụy Điển và Na Uy, một liên minh tồn lại đến tận năm 1905. Kể từ đó, Thụy Điển là một nước hòa bình, áp dụng chính sách đối ngoại không liên kết vào thời bình và chiến sách trung lập thời chiến.
 

Ngày nay, Thụy Điển là một nước quân chủ lập hiến với chủ thể đại nghi và một nền kinh tế phát triển cao. Thụy Điển đứng dầu về chỉ số dân chủ trên thế giới theo tạp chí The Economist và thứ 7 trong Liên hiệp quốc về chỉ số phát triển con người. Thụy Điển là thành viên của Liên minh Châu Âu vào năm 1995.
 

Các giá trị văn hóa được thế giới công nhận của Thụy Điển.
 

1. Cung điện Drottningholm (1991)
 

Là một cung điện nằm ở Thụy Điển, rất nổi tiếng với nhiều cây cối, năm 1991, UNESCO đã liệt kê Cung điện Drottningholm vào danh sách di sản văn hóa thế giới.
 
2. Birka và Hovgarden (1993)

 

Hovgarden nằm cạnh đảo Adelso, cùng với Birka tạo nên một quần thể khảo cổ cho biết rất rõ nét về cuộc sống sinh hoạt và nghề nghiệp của người Viking trên bán đảo Scandinavia do ảnh hưởng của lịch sử Châu Âu.
 
3. Xưởng đồ sắt ở Engelsberg (1993)

 

Là xưởng đúc đồ sắt ở Angelsberg, một làng cách thị xã Fagersta khoảng 10 km hướng về phía Đông Nam, tỉnh hạt Vastmanland, Thụy Điển.
Xưởng này được UNESCO đưa vào danh sách di sản thế giới năm 1993, trong khóa họp thứ 17.
Xưởng đúc đò sắt này được tộc trưởng Per Larsson Gyllenhook (1645-1706) xây doing năm 1681. Ông ta là người con trai – Ander Gyllenhook (1674 -1757) đã mở rộng xưởng vào khoảng đầu thế kỷ 18. Đây là một trong các xưởng đúc đò sắt hiện đại nhất thế giới trong thế kỷ 18. Bên cạnh xưởng, còn có các nhà làm văn phòng, kho chưa hàng, nhà cư ngụ cho công nhân……

 

Năm 1728Anders Gyllenhook đã bán khu xưởng này cho gia đình Soderhielm. Sau đó gia đình Soderhielm sỡ hữu đã mở rộng khu xưởng thêm nữa. Vào thế kỷ 19, xưởng đúc đồ sắt Engelsberg do gia đình Timm sở hữu. Viên tổng lãnh sự Alex Axson Johnson mua xưởng này năm 1916 và giao cho công ty Avesta Jernverks quản lý, 3 năm sau, xưởng ngưng sản xuất. Ngày nay xưởng đồ sắt Engelsberg do công ty Nordstjernan AB sở hữu. Thập niên 1970 – với sự giúp đỡ của “ Riksantik varieambetet” (Ủy ban quốc gia phụ trách Di sản thế giới và di sản quốc gia Thụy Điển) – xưởng này đã được phục hồi và dùng làm nhà bảo tàng.
Nhà bảo tàng này thuộc Ekomuseum Bergslagen ( Cơ quan hợp tác các nhà bảo tàng của 6 thị xã ở tỉnh hạt Vastmanland).
 
4. Các tỉnh khắc trên đá ở Tanum (1994)

 

Các hình khắc trên khối đá phẳng từ thời cổ đại đồ đồng Bắc Âu (khoảng từ 1.800 tới 600 năm trước Công Nguyên) của vùng Scandinavia là Vitlyckehall, nằm tại thị xã Tanum, tỉnh Bohuslan, phía tây Thụy Điển, khoảng giữa đường từ Oslo (Na Uy) tới thành phố Goteborg (tây Thụy Điển). Khu vực này đã được UNESCO đưa vào danh sách Di sản thế giới năm 1994, trong khóa họp thứ 18.
 
5. Skogskyrkogarden (1994)

 

Skogskyrkogarden được biết đến với cái tên công viên nghĩa trang Stockholm được xây dựng giữa những năm 1917 – 1920. Nó được xây dựng ở thủ đô Stockholm bởi hai kiến trúc sư true tuổi Gunnar Asplund và Sigurd Lewerent... Nơi đây là sự pha trộn của thảm thực vật, địa hình với các công trình kiến trúc, lợi dụng các điều kiện bất thường để tạo ra moat cảnh quan phù hợp với chức năng của nó là một nghĩa trang. Với những con đường rải sỏi quanh co, uốn lượn, những bức tường và rất nhiều những cây thông.
Skogskyrkogarden đã tạo ra một ảnh hưởng sâu sắc tới các nghĩa trang thế giới.
 
6. Thị trấn Hanseatic ở Visby (1995)

 

Thị trấn của Liên minh Hanseatic tại Visby là một thị trấn nhỏ của liên minh Hanseatic nằm ở thành phố Visby, Thụy Điển. Thị trấn của Liên minh Hanseatic này có nhiều công trình theo kiến trúc của thời kỳ Liên minh Hanseatic. Năm 1995, tại khóa họp thứ 19, UNESCO đã công nhận Thị trấn của Liên minh Hanseatic là di sản thế giới.
 
7. Thành phố nhà thờ Gammelstad (1996)

 

Thành phố nằm trên đảo nhỏ của vùng châu thổ sông Lule (Lulea), rộng khoảng 617 ha. Thành phố có 1 nhà thờ bằng đá ở trung tâm, được xây dựng từ đầu thế kỷ 15, bao quanh là 424 nhà bằng gỗ với 553 phòng. Các nhà này dành riêng cho các tín đồ từ các vùng xa xôi hẻo lánh tới dự lễ các ngày Chúa Nhật, lễ trọng – hoặc dự chợ phiên – cư ngụ qua đêm, vì họ ở quá xa, không thể vừa đi vừa về nhà trong 1 ngày đường, và điều kiện di chuyển thời đó còn khó khăn.
Năm 1996 UNESCO đã đưa thành phố này vào danh sách Di sản thế giới, trong khóa họp thứ 20, vì: “ đây là 1 ví dụ điển hình về loại thành phố mà một thời đã lan rộng khắp vùng bắc Scandinavia được bảo quản tốt”.
 
8. Vùng đất Laponia (1996)

 

Nằm ở vòng Bắc Cực và ở miền Bắc Thụy Điển, vùng đất Laponia là nơi lớn nhất và là nơi ở cuối cùng của người dân có từ thời tiền sử Suami cư trú, bao gồm rất nhiều ngôi nhà của người Suami, những con đường đi lại giữa các nơi cư trú lâu đời. Mỗi năm, những người dân Suami lại đưa những đàn tuần lộc, gia súc chạy về phía núi, đi xuyên qua những phong cảnh kỳ thú của thiên nhiên. Ở Laponian chính là minh chứng cho quá trình biến đổi địa chất và nước ở vùng Bantich. Với rất nhiều những thung lũng sâu, vách đá dựng đứng, cây cối đổi màu theo mùa, tuyết trắng trên các sườn núi, những con sông chạy luồn lách qua các khe núi tạo nên phong cảnh kỳ vĩ, màu sắc được thay đổi nhiều lần trong năm. Vùng đất Laponian chính là sự kết hợp độc đáo giữa thiên nhiên với cuộc sống chăn thả của con người đã có từ rất lâu và được bảo tồn nguyên vẹn. Quá trình đô thị hóa, cơ giới hóa đang đe dọa đến vùng đất này từ khi xuất hiện con đường ô tô chạy qua khu vực. Laponia được UNESCO công nhận là di sản thế giới vào năm 1996.
 
9. Cảng Karlskrona (1998)

 

Cảng hải quân Karlskrona được thành lập vào cuối thế kỷ 17, trên hai hòn đảo Wamo và Trosso. Karlskrona được biết đến như là một hải cảng ra vào và là một căn cứ hải quân. Với nhà máy đóng tàu, âu tàu, những ngôi nhà theo lối kiến trúc Baroque, những khu vực sản xuất lương thực bao quanh và những cộng sự, Karlskrona đã trở thành thành phố lớn thứ 3 ở Thụy Điển vào giữa thế kỷ 18. Chiến tranh thế giới và trận cháy đã thiêu hủy gần như toàn bộ thành phố. Thành phố hiện nay đã được xây dựng lại bằng các khối đá và những gì còn sót lại của moat cảng hải quân cũ, những cộng sự mới trong chiến tranh thế giới.
 
10. Thắng cảnh nông nghiệp ở Oland (2000) 

 

Đảo Oland ở biển Baltic là hòn đảo dài và hẹp với cao nguyên đá vôi rộng lớn. Con người đã sinh sống ở đây từ 5.000 năm, thích nghi với cuộc sống và điều kiện nơi đây. Phía nam của hòn đảo, cảnh quan văn hóa độc đáo là bằng chứng phong phú về việc sinh sống của con người trên hòn đảo từ thời tiền sử cho đến tận ngày nay.
Thắng cảnh nông nghiệp ở nam Oland là minh chứng về việc con người thích ứng với những hạn chế về địa lý, địa hình nơi đây. Địa điểm cho thấy việc phân chia đất đai, tận dụng nguồn đất đai trên đảo để canh tác và sinh sống.

 

Nền móng ở đây là trầm tích đá vôi hình thành từ kỷ Ordovic, phía Tây là vùng đồng bằng ven biển rộng 3km, là vùng đất màu mỡ nhất của hòn đảo, phía Đông là các vỉa trầm tích đá vôi, và các đầm lay than bùn. Các ngôi làng name dọc theo cao nguyên đá vôi rộng lớn. Công việc trồng trọt và chăn nuôi của con người chủ yếu ở phía nam đảo và đã được tiến hành từ thời kỳ đồ đá. Việc sử dụng đất hợp lý đã khiến đất đai ở đây ít bị tác động, vì vậy trong suốt hàng nghìn năm, nó đã trở thành nơi sinh sống của người dân, xuyên suốt lịch sử.
Kiến trúc còn lại ở đảo là những cánh đồng, tường thành, cây cầu, những túp lều bằng đá và gỗ xung quanh các đầm phá và vỉa đá vôi, nhiều nhất là ở Eketorp. Ngoài ra là những dấu tích về khu định cư ven đảo của người Viking xuất hiện trên rìa của vỉa đá vôi.
 
11. Khu khai thác mỏ ở Falun (2001)

 

Falun là nơi tập trung nhiều ham mỏ khai thác đồng nhất đất Thụy Điển. Khu mỏ này đã hoạt động trong một thiên niên kỷ từ thế kỷ 10 đến năm 1992. Mỏ này đã sản xuất hai phần ba nhu cầu đồng của Châu Âu và đã giúp cấp quỹ cho các cuộc chiến tranh của Thụy Điển trong thế kỷ 17. Những phát triển công nghệ tại mỏ đã có một ảnh hưởng sâu sắc đối với ngành khai thác mỏ toàn cầu trong hai thế kỷ. Các hiện vật từ thế kỷ thứ 10 đã được tìm thấy chứa đồng từ mỏ này.
Vào thời gian đầu, các hoạt động còn ở quy mô nhỏ, với nông dân địa phương
thu thập quặng, luyện kim, và bằng cách sử dụng kim loại cho nhu cầu gia đình. Khoảng thời gian 1275-1290, các hoạt động chuyên nghiệp hơn bắt đầu diễn ra. Các nhà quý tộc và thương nhân nước ngoài từ Lubeck đã lấy mỏ đồng từ nông dân. Các thương nhân vận chuyển và bán đồng đi khắp châu Âu, nhưng cũng ảnh hưởng đến các hoạt động và phát triển các phương pháp và công nghệ được sử dụng khai thác.
Đến giữa thế kỷ 14, mỏ đã phát triển thành một nguồn tài nguyên quốc gia quan trọng và là một phần lớn của nguồn thu cho nhà nước Thụy Điển. Các vua sau đó,  Magnus IV của Thụy Điển, đã đến thăm khu mỏ và soạn thảo moat điều lệ cho các hoạt động khai thác khoáng sản, đảm bảo lợi ích tài chính của chủ quyền.
Năm 2001, mỏ đồng này đã được UNESCO công nhận là Di sản thế giới. Ngoài khu vực mỏ, khu vực di sản còn bao gồm thị trấn Falun, trong đó có các khu vực định cư của thợ mỏ trong thế kỷ 17 và Bergsmansbygden, một khu vực rộng hơn ở đó thợ mỏ tự do định cư và thường xây các công trình bất động sản phản ánh sự giàu có của họ.
 
12. Đài phát sóng Varberg ở Grimeton (2004)

 

Trạm phát thanh Varberg nằm ở Grimeton, miền nam Thụy Điển. Rộng 109,9 ha, nó được xây dựng từ năm 1922 đến năm 1924 và đã được bảo quản rất tốt nhờ việc duy trì điều kiện vận hành. Đài phát thanh bao gồm các tòa nhà xây dựng theo lối kiến trúc cổ điển (bao gồm nhà phát thanh và nhà ở cho nhân viên) và các ăng ten phát sóng ngắn, hệ thống thiết bị phát trên không là 6 tháp bằng thép cao 127m. Đây là trạm phát thanh đầu tiên được đưa vào danh sách di sản thế giới vì nó là moat ví dụ nổi bật và duy nhất còn sót lại của trạm phát sóng dựa trên công nghệ điện tử và kỹ thuật truyền thông.
Năm 2004, UNESCO đã công nhận trạm phát thanh Varberg là di sản thế giới.
 
13. Vòng cung trắc đạc Struve (cùng nhiều nước khác) (2005)

 

Vòng cung trắc đạc Struve là một chuỗi các trắc đạc tam giác kéo dài từ Hammerfest ở Na Uy tới Biển Đen, chạy qua 10 quốc gia và trên 2.820 km. Chuỗi các trạm này được khoa học Nga gốc Đức là Friedrich Georg Wilhelm von Struve thành lập và sử dụng trong các năm từ 1816 tới 1855 để thiết lập kích thước và hình dạng chính xác của Trái Đất. Vào thời gian đó, chuỗi này chỉ chạy qua hai gốc quốc gia là: Thụy Điển – Na Uy và Đế quốc Nga. Năm 2005, chuỗi vòng cung trắc đạc Struve này đã được UNESCO công nhận là Di sản thế giới, bao gồm 34 điểm trạm gốc là các đài tưởng niệm, các cột mốc đánh dấu, điểm đánh dấu.
 
14. Nhà nông thôn Halsingland (2012)

 

Nhà nông thôn Halsingland là tập hợp bao gồm 7 ngôi nhà ở Halsingland, phía Đông Thụy Điển đại diện cho truyền thông xây dựng và trang trí nhà gỗ ở nông thôn thời Trung cổ. Các ngôi nhà là các trang trại gỗ, trải dài trên diện tích dài 100km, rông 50km, nằm ở thung lũng màu mỡ, xung quanh là rừng Taiga.
Các ngôi nhà bao gồm những căn phòng, các phòng lễ hội kết hợp giữa nghệ thuật dân gian với kiến trúc Baroque và Rococo. Truyền thống văn hóa này được một nhóm các nghệ sĩ, họa sĩ vô danh, đại diện cho lớp người cuối cùng của văn hóa dân gian truyền thống ở Halsingland.

 

7 trang trại gỗ được ghi vào danh sách di sản thế giới bao gồm:
•    Trang trại Kristofers, Stene
•    Trang trại Gastgivars, Vallsta
•    Trang trại Pallars, Langhed
•    Trang trại Jon-Lars, Langhed
•    Trang trại Bortom Aa, Fagelsjo
•    Trang trại Bommars, Letsbo
•    Trang trại Erik Anders, Askesta

 

Những Bước Chân

« Previous page Next page »